Tinh và giọt đắng

06/17/2015

tinhvagiotdang copy

Tình và giọt đắng

Hỏi cơn mưa mờ mịt chữ trăm năm
Hỏi gió bay xôn xao niềm chung thủy
Trăng bóng tà lung linh màu ủy mị
Lẻ loi trời khuấy đọng một người mơ

Một mình thôi nhung nhớ một bài thơ
Bao trống trải bơ vơ là vần điệu
Tự ngân nga tự soi vào gương chiếu
Tìm thiếu thừa trong kẻ nứt đường tơ

Bồi lở đó cùng chung một bến bờ
Đò mấy lượt ra vào chờ trong đục
Đời lận đận lòng người hoài thao thức
Đêm hanh hao chầu chực cõi chiêm bao

Vẫn vàng nhạt ngọn đèn chiếu bên nhau
Kề cận bóng lao đao nghìn chua xót
Ngoài hiên khóc tiếng sương rơi bèo bọt
Thì ra tình giọt đắng rớt buồng tim!

Thuvang


Chạnh niềm riêng

06/15/2015

chạnhniềm riêng copy

Chạnh niềm riêng

Nếu cuộc trần còn lại những đam mê
Ta chờ lá bên lề làm bầu bạn
Nhờ dòng sông trôi đi bao hạn hán
Mong thời gian rệu rã mảnh dư hương

Và vẫn đó quay quắt nhớ như đương
Âm thầm thở dưới tà dương bóng đổ
Dẫu cố che vấn vương rào lỗ chỗ
Chẳng thể nào khuất lấp vạt rêu phong

Mưa ở đâu sao đếm hạt trong lòng
Làm ướt sủng ấm nồng chưa kịp nói
Sân ga lạnh ngọn đèn mờ chẳng rọi
Đường tàu đêm chong mắt đợi khuya rơi

Đây và đó sỏi đá vẫn còn tươi
Vầng trăng khuyết đón người cùng số phận
Hát ru nhau khúc u tình mằn mặn
Trang trải đời cứ thế tiếp ngày sau

Lúa uốn mình cong hoa rụng cánh
Thì thào bối rối chạnh niềm riêng…!

Thuvang


Cạn bờ

06/15/2015

bờcạn copy

Cạn bờ

Một ngày đông lành lạnh
Tiễn biệt một con đò
Cây cỏ ngó buồn xo
Lẫn xa mây mờ mịt

Ngã ba sông thin thít
Rong rêu chẳng vẫy vùng
Sợ mất chồi thủy chung
Lững lờ trôi lặng lẽ

Giọt nào rơi lăn nhẹ
Trên má người quen quen
Trông đôi mắt lệ chen
Hình như đang gọi Bậu

Mạn thuyền chông chênh đậu
Tay vấn lại cơn mơ
Người đàn bà thờ ơ
Ngắm nắng mưa duyên nợ

Nỗi niềm nào tan vỡ
Chị đâu biết mình chờ
Bao năm rồi bơ vơ
Hanh hao bờ bến cạn!

Thuvang

 


Tình

06/12/2015

Tình copy

Tình

Thì ra người vẫn nhớ người
Không ai cũng dễ bỏ nơi buộc ràng
Tình xưa lửa cháy lỡ làng
Nụ cười ánh mắt đa mang nát nhàu

Từ ngày cất bước xa nhau
Sợ luôn tiếng lá xạc xào ngoài sân
Tình qua nỗi nhớ còn dâng
Một mình nghe rõ giọt lăn lặng thầm

Muôn đời trăng lẻ đêm rằm
Giấc mơ trần thế nốt trầm lắng sâu
Tình say khát đến bạc đầu
Cạn rồi vẫn lắng vào thâu canh sầu
Tình đêm ai hiểu niềm đau…

Thuvang


Rơi

06/04/2015

rơi

Rơi

Thu về cho lá vàng rơi
Rơi theo chân bước của người chờ mong
Rơi đi một kiếp long đong
Rơi như ta phải buộc lòng thế thôi

Mưa về giọt mới tinh khôi
Rơi trên lá cỏ từng hồi run run
Rơi dài rơi ngắn lạ lùng
Rơi chừng như muốn ta cùng vỡ tan

Sầu về sau buổi chiều tàn
Rơi nhanh nước mắt muộn màng dở dang
Rơi xuống ngày tháng cưu mang
Rơi quanh quẩn mảnh trăng vàng cuối thu

Khuya về viết khúc tình thư
Đánh rơi giọt mực ưu tư phận người
Lặng lẽ nhớ buồn tênh rơi
Giấu lời tha thiết hạt vời vợi mi!

Thuvang


Hãy để em…

06/03/2015

Hãy để em... copy

Hãy để em…

Hãy để em là người anh tin nhất
Không phân vân đôi mắt ấm tia nhìn
Yêu thương nhau như bùn đất quê mình
Sông rạch chảy đưa tình qua vạn lối
Hãy để em là người hay giận dỗi
Trước vô vàn bối rối của anh thôi
Bắt đền hoài như còn bé nằm nôi
Khóc rưng rứt chờ dỗ ngon dỗ ngọt

Hãy để em là trăng cao chót vót
Sáng riêng vùng nắn nót dáng dấp anh
Đôi vai trần che kín mọi lằn ranh
Lấp khoảng cách từ nơi em anh ngụ

Hãy để em tiếng ầu ơ ru ngủ
Đưa an lành vào củ kỹ mơ đêm
Đừng hoang mang hơi thở chạy rong tìm
Em kề cận đến tận cùng năm tháng

Hãy để em là con gà gáy sáng
Giục giã ngày lai láng ánh bình minh
Gom nắng ấm về hết với chúng mình
Nồng nàn chữ trăm năm đời bạc tóc!

Thuvang


Em đi tìm lại Trúc Đào

06/03/2015

Em đi tìm lại trúcđào copy

Em đi tìm lại Trúc Đào

Trăng đi không nghĩa trăng tàn
Em đi không nghĩa là vàng đá phai
Thương nhau sâu kín trần ai
Thương từ chút một u hoài người mang

Tim nay dỗ nín bẽ bàng
Mong đền bằng được lỡ làng hai bên
Buồn chung riêng lại dầy lên
Buồn càng thêm rộng làm nên nghẹn ngào

Còn nhiều thứ nhớ xiết bao
Tháng ngày khó trốn lệ trào mắt mi
Nếu mà khóc được khóc đi
Xem như dòng thác thầm thì mình ên

Vuông sân mấy đá gập ghềnh
Mấy hoa rụng vội lăn kềnh bỗng dưng
Ngày xưa đối đãi vô chừng
Thả tay về giữa lưng chừng biết đau

Dẫu rơi xin hãy vì nhau
Rơi trong lộng lẫy trúc đào tình ơi!

Thuvang


Mãi là nỗi nhớ

06/01/2015

Mãi là nỗi nhớ

Mãi là nỗi nhớ

Mãi là nỗi nhớ được không anh?
Để mối tình ta mộng vẫn lành
Để mỗi khuya ru lời luyến ái
Mênh mông lặng lẽ đợi từng canh

Rồi đây giữa sáng chiều cô quạnh
Em ngẩn ngơ buồn nước mắt rơi
Đường trải xa xa mù mịt lối
Sông dài trời rộng nhớ khôn nguôi

Mùa thu sắp chết bài thơ rối
Tuyệt vọng mưa về chia sớt đau
Rét buốt mùa sau về xứ lạ
Em ngồi hiu hắt lạnh nao nao

Nhìn nhau mắt lạc vùng nương náu
Thấy nỗi chia xa nghiến cuối đời
Lối rẽ oằn vai sầu sóng sánh
Một mình ngấn lệ… một mình thôi!

Thuvang


Lạy Mẹ

06/01/2015

Lạy Mẹ

Lạy Mẹ

Lạy Mẹ thương con thêm nữa nhé
Cay cay giọt nhỏ cứ còn tuôn
Năm qua tháng lại lòng nhung nhớ
Dõi mắt tìm hoài dáng Mẹ luôn

Lạy Mẹ ngày xưa trong chín tháng
Chờ giờ sinh nở phút giây mơ
Bao nhiêu quặn thắt đâu hề quản
Ngắm mãi con xinh đẹp tựa thơ

Lạy Mẹ nâng niu dòng sữa ngọt
Tay bồng miệng hát khúc tình yêu
Ngoan đi chóng lớn cùng thiên hạ
Đổi cả thân gầy Mẹ chắt chiu

Lạy Mẹ công lao ơn dưỡng dục
Quà nào xứng đáng đáp đền cho
Công danh lẩn quẩn bên lòng trẻ
Vẫn chuyện ai từng chăm chút lo

Lạy Mẹ đêm qua mưa gió tạt
Buồn hiu dáng đứng vịn trăng treo
Nghiêng vành mẻ khuyết không tròn mảnh
Thổn thức thâu canh cuối dốc đèo

Lạy Mẹ lời con muôn lúm đúm
Ôm hoài vạt áo mẫu từ thôi
Nơi nào bóng mát cây cao hỡi
Chỉ chỗ bình an… đó Mẹ tôi!

Thuvang


%d bloggers like this: